Tự nhiên ngủ dậy thành phố lại toàn là mình, không phải toàn là mình mà toàn là người giống hệt mình, nghĩa là một thành phố toàn các Dolly của mình, đến nỗi mình ko thể biết mình có phải bản gốc hay không. May là phụ nữ thì vẫn như thế, không ai giống ai (tức là nếu anh chụp ảnh, chứ nghe nói phụ nữ họ đều giống nhau).
Tuần đầu thì khá buồn cười, vì m thấy phối cảnh của m từ mọi phía. Hóa ra mình khá xấu và giọng nói của mình khá luyên thuyên, lượng câu tối nghĩa hơi nhiều. Mình gù hơn mức cần thiết và cười hơi nhiều, thế là vô duyên nữa.
Tuần thứ hai thì mọi việc trở nên dễ chịu. Ví dụ ra phố yên tâm là không bao h bị đâm vì thằng mình nào đó vượt đèn đỏ, trời có nắng giữa trưa, đèn có lâu đến 2 phút cũng chả thằng nào vượt, càng không thằng nào rẽ trái luồng hay đi ngược chiều. Có đi vào phố trật mấy cũng không tắc, vì không thằng nào lách luồng. Một thành phố toàn là mình thì giao thông quả thật là bố của sướng. Lái xe vào vòng xuyến mọi người còn nghiêng đầu cười nhau một cái, đến là thoải mái. Tuần trước mình cũng gặp một cảnh như vậy nhưng là một chị duyên duyên, không phải mình.
Tuần thứ ba thì mọi việc có vẻ thú vị. Nếu mình gặp một thằng giỏi tiếng Pháp thì mình thấy vui vui và chẳng mảy may ghen tị, vì tức là mình có thể nói tiếng Pháp hay đến thế, đẹp đến thế mà chả cần học, vì thằng mình khác nó làm việc đấy rồi. Và tóm lại thì mình cũng chả cần học tiếng gì, vì sẽ có những thằng mình khác nói giỏi đủ thứ tiếng khác, kể cả tiếng Việt. Thành phố có cả nghìn thằng mình cơ mà, ngôn ngữ phổ thông trên thế giới thì chỉ dăm chứ mấy, chả đến.
Chuyện tương tự với các thứ khác trên đời. Ví dụ thể thao chẳng hạn. Thằng mình tập tạ thì ngực vuông lưng thô, thằng tập xà thì ngực cao lưng eo, thằng tập điền kinh thì người đanh dai dẻo, thằng tập nhu quyền thì khớp mềm tay ngon, … Nhìn thấy vô số thằng mình trong các bộ dạng khác nhau thật là vô cùng kinh khủng và hài hước.
Tuần thứ tư mọi việc thành ra vô cùng tử tế. Tất cả nhân viên hành chính trong thành phố toàn là mình! Họ cười với mình từ xa, xưng hô với khách là Ông, Bà, xin xuất trình giấy tờ một cách vui vẻ, xin mời mình vào quầy làm việc và chúc mình may mắn hoặc một ngày tốt lành khi đi ra. Đi làm thủ tục hành chính nhanh một cách khủng khiếp vì thằng nào cũng chỉ muốn xếp hàng, hơn nữa cũng chả có mấy thủ tục mà làm vì thằng mình nào cũng là một nhà dọn dẹp quy trình giỏi. Đọc các file word từ bản in đến bản mềm đến là dễ chịu, chả có chỗ nào phi lý và tuyệt đối không bao giờ lỗi phông chữ, lại còn để lề rộng nữa, đến là thoáng và đàng hoàng dù đôi khi vẫn sai chính tả.
Cửa hàng cửa hiệu phong phú một cách đáng ngạc nhiên! Hóa ra không phải mình không thích mua sắm, mà là những thứ đáng mua giờ mới được nhập về bởi mấy thằng mình làm bên xuất nhập khẩu và buôn bán gì đó. Có một số thằng mình nào đó quyết định ăn mặc như Jimi Hendrix hoặc Lady Gaga nhưng nom rất ổn, vì chúng biết chúng mặc gì, và tại sao. Chúng cũng giáo dục cho bạn gái của chúng rằng quần da báo da hổ là dành cho loại gái nào, vì thế thành phố nom rất dễ chịu, không thấy một em nào ăn mặc mauvais gout hoặc vừa hở corset vừa có một đống dây đeo áo ngoài trên vai, họ thà mặc tay bo đầu ti nhô lên còn dễ chịu và đàng hoàng hơn. Một số thằng mình nào đó biết nhược điểm chân ngắn gối cong của người Việt thậm chí còn ko bán quần bó và bốt rẻ tiền trong shop, do đó thanh niên tụ tập 1 đám trông khỏe mạnh hơn hẳn (chỉ vì quần áo). Cũng có một vài thằng cởi truồng chạy ngoài đường, không làm thế nào được, may là nude hẳn chứ đóng khố thì quả là xấu hổ với thành phố khác. Người ta cũng thấy phụ nữ mặc yếm ở khắp nơi. Thật dễ chịu.
Ngành kiến trúc và xây dựng thật là làm cho người ta háo hức vì muốn xem mãi các tòa nhà mới không biết trước nổi thiết kế. Có những khu được cực đoan hóa mặt tiền thành toàn kính, đó là những khu quay về hướng Tây, và thế là chiều xuống cả thành phố có một bức tranh ánh sáng màu tuyệt mỹ nhìn cả từ bên ngoài lẫn bên trong. Người ta chỉ cần chụp thứ ánh sáng ấy và rửa thành ảnh treo đầy các quán café dưới phố, rất có bản sắc. Có những khu, phần lớn các khu mới đúng, ngta sơn trắng hết tường và cả mái như ở Santorini, thế là thành phố sạch hơn hẳn cả về mặt sắc độ lẫn vật chất, giảm hàng nghìn tấn carbon mỗi năm thải vào bầu trời thành phố. Người ta thà để kết cấu khung hoặc tường gạch trần còn hơn sơn ba cái màu lăng nhăng thời hôm qua, hoặc sơn lòe loẹt hẳn như tranh Joan Miro, Francoise Nielly .. thằng mình thị trưởng còn bắt mỗi đôi cưới nhau phải trồng 1 cái cây vào nơi được chọn, thành ra khắp nơi xanh mát mắt. Trừ những chỗ hạn chế tầm nhìn của oto, còn thì nta thay hết đèn cao áp ánh sáng đỏ về ánh sáng trắng, đêm hè vì thế cảnh quan mát dịu hẳn, ảnh chụp đêm có thêm màu xanh lá cây.
Nhà ga Long Biên được thay bằng một tòa nhà kính màu xanh ngọc ke tắp đến đáng sợ. Người ta cho tàu hỏa vào bảo tàng và thay chúng bằng xe goòng, và trên ấy trở café, đường đi bộ kê bàn và ghế, cầu Long Biên đã trở thành 1 quán đại café! Người ta đi bộ hưởng gió, ngẩng đầu thấy giời, nhìn ngang thấy khói lam bay lên từ bãi giữa và nhìn xuống thấy nước sông Hồng chảy xiết, thỉnh thoảng hắt lên ánh xanh chói lóa của tòa nhà kính đương đại đang méo mó theo khúc xạ của hoàng hôn, kiêu hãnh bảo vệ và gắn bó với cây cầu theo chủ nghĩa cấu trúc cổ điển, như Kim Tự Tháp kính với điện Louvre.
Thành phố nhiều xe đạp không chịu được! Từ người cởi truồng đến thằng mặc vét, ai cũng đạp xe. HN đã thành thành phố của xe đạp và cyclo tự bao giờ. Ở đầu phố chính người ta gắn bơm vào chân cột điện, nhiều đến nỗi hàng bán bóng bay không cần mang theo bơm, họ chỉ dừng ở đầu phố là xong. Các hàng bán bóng bay họ bán thêm đồ để làm diều, ai thả diều thì mua về mà chế, ko có diều bán sẵn. Có phố người ta còn để sẵn đồ làm diều và mác của cửa hàng, ai mua thì qua chọn rồi đến cuối phố trả tiền như hàng McDonald. Ngta thà cướp nhà băng còn hơn đi lấy trộm bộ đồ làm diều có mấy chục nghìn.
Tượng đài kiểu củ khoai lang cũng bị dọn hết. Chỗ bờ hồ ngta đổ một khối hợp kim hiện đại ke tắp hình chữ nhật cao vút. Đến giờ khai trương, thằng mình thị trưởng kéo công tắc điện, thế là khẩu đại liên nã đạn liên hồi vào chỗ được nhắm trước. Kết quả là những vết đạn tương phản dữ dội với khối hợp kim phẳng lặng, đấy là đài tưởng niệm về thời chiến tranh. Ngta gợi lại về quá khứ đau thương chứ không kể lại một cách dằn vặt, cụ thể. Trẻ con vì thế cũng nhiều đứa đi học điêu khắc hơn, chúng không ghét điêu khắc môi trường như hôm qua nữa.
Quán bia .. .. quán bia thì đắt khiếp. Vì ngta không bán bia pha nữa. Thành ra dân chúng lại có cơ hội được xếp hàng mua bia, uống ngụm nào nở ruột ngụm ấy, thật là ngon về mọi mặt. Bọn nhớt ít hẳn đi vì không đủ tiền uống nhiều, ngta cũng thấy cả thị trưởng ra quán bia. Thằng mình thị trưởng chỉ ngồi chỗ bàn nào ngoài trời hoặc trên đầu không có mái và ra lệnh cấm không được Zô, không hiểu tại sao.
Nói về lệnh cấm, không phải là ít lệnh cấm đi đâu, thành phố rất nhiều lệnh cấm. Nta không cho buôn bán và sử dụng mỳ chính vì ăn mỳ chính là không tôn trọng tinh hoa nghệ thuật ẩm thực, và ăn mỳ chính có thể tạo ra tính cách mỳ chính. Ngta cấm xem tử vi, đồng thời cấm chương trình bình luận điện ảnh trên truyền hình, không hiểu 2 thứ này có gì liên quan đến nhau. Nhiều show truyền hình, ngta mời khách đến để hỏi MC, việc MC ra câu hỏi cũng bị cấm. Có cả lệnh cấm các lớp dạy nhạc cụ mà không dạy trước ký xướng âm, hoặc các trường mỹ thuật dạy dưới 5 buổi hình họa/ tuần, rất khắc nghiệt. Ngta khuyến khích nghiên cứu thư pháp truyền thống (shu-fa) hoặc calligraphy, typography của phương Tây nhưng cấm tiệt thư pháp chữ Việt như một sự xấu hổ của quốc gia. Ngta còn cấm nam nữ thanh đồ trong phòng riêng ở bể bơi vì như thế là phân biệt giới tính, ở Bắc Âu nhiều nơi ngta chỉ có 1 phòng chung thôi. Cấm nhiều lắm.
Về luật cũng có vài thay đổi. Ngta thay cảnh sát giao thông bằng tù nhân có vòng kiểm soát bán kính di chuyển ở chân. Các tù nhân sẽ được giảm án dựa trên việc anh ta bắt được và hành hung bao nhiêu người vi phạm luật. Tuy nhiên không có nhiều chỗ ở ngã ba, ngã tư cộng với việc công dân tham gia giao thông một cách bình thản như đã kể trên nên dự án này đang bị bãi bỏ. Phải nói là tuy có luật nhưng chả mấy người bị bắt, kể cả hút tài mà. Suy cho cùng marijuana chỉ làm cho ngta nhất thời rất sảng khoái, sau khi phê chỉ khát nước và đói ăn – những động lực giúp ngta sống khỏe và đẹp hơn về mọi mặt.
Cuối cùng, dù muốn hay không thì tất cả các thằng mình đều phải đi lính nghĩa vụ. Do chương trình học chỉ còn có 10 năm nên thằng nào cũng phải đi lính năm rưỡi, có tối thiểu nhất đẳng karatedo, teakwondo, judo và tập song song cùng với quốc võ Bình Định. Những thằng kẻ thù của thể thao như dân ca sỹ chẳng hạn sẽ có cơ hội là ca sỹ của quân đội trước khi của nhân dân, thậm chí giỏi võ, kiểu như King Elvis Presley vừa đi lính, vừa có đai đen Không thủ đạo, trong khi vẫn là huyền thoại âm nhạc all the time.
Sau cùng, không thể kể hết được những thứ trong một thành phố toàn là mình. Điều quan trọng là: Không thằng nào phát triển giống nhau, thậm chí nom cũng không giống nhau do mỗi thằng một môi trường và hoàn cảnh phát triển, nhưng chúng đều có điểm giống nhau: Sợ nói nhiều, cực ghét can thiệp hoặc làm phiền cuộc sống người khác, và quan trọng nhất: Sợ trí tưởng tượng bị đánh mất.